
Vậy tại sao tôi vẫn cảm thấy như có điều gì đó không ổn với mình?
Ghi chép trải nghiệm của một người tham gia chương trình.
Tôi đã có cảm giác đó trong những lúc mọi thứ vẫn đang vận hành — chỉ là không trôi chảy như tôi mong đợi — đặc biệt khi những người khác dường như xử lý những tình huống tương tự với ít nỗ lực hơn.
Và thật dễ để hấp thụ một kết luận quen thuộc: rằng sự “ma sát” đó hẳn phải nói lên điều gì đó về tôi.
Chính câu hỏi đó đã dẫn tôi đến việc tìm hiểu chương trình Crack Your Strengths Quotient.
Dưới đây là những gì tôi đã trải nghiệm.
Tôi không tìm đến chương trình vì có điều gì đó bị hỏng.
Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ vẫn ổn.
Tôi có năng lực. Có trách nhiệm. Có kết quả.
Nhưng có một cảm giác âm thầm rằng mọi việc dường như tiêu hao nhiều năng lượng hơn mức cần thiết — rằng tôi luôn phải tự điều chỉnh để duy trì hiệu quả.
Điều khiến tôi bất ngờ là chương trình này gần như không cố gắng thay đổi tôi.
Không thúc đẩy cải thiện.
Không nói về động lực.
Không áp lực phải trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Thay vào đó, nó giống như giúp tôi nhìn thấy những khuôn mẫu mà tôi đã sống cùng từ lâu — nhưng chưa bao giờ thực sự nhận ra.
Một trong những điều đầu tiên tôi nhận ra là cách tôi thường chủ động gánh trách nhiệm — nhiều khi trước cả khi được yêu cầu.
Điều đó diễn ra rất tự nhiên.
Và nó hiệu quả.
Cho đến khi nó không còn hiệu quả nữa.
Theo thời gian, tôi nhận ra một vòng lặp quen thuộc: ôm đồm quá nhiều, đẩy mình vào quá tải, rồi rút lui hoặc né tránh — trước khi lại quay trở lại gánh vác.
Tôi đã sống trong vòng lặp đó nhiều năm — mà chưa từng gọi nó là một khuôn mẫu.
Chương trình không dán nhãn tôi.
Cũng không đóng khung tôi.
Nó cho tôi thấy cách những điểm mạnh của tôi thực sự vận hành trong các bối cảnh khác nhau.
Vì sao có môi trường khiến tôi dễ bị quá tay.
Vì sao việc bắt chước cách người khác làm việc chưa bao giờ thật sự phù hợp.
Và vì sao có những cách thành công trông có vẻ đúng — nhưng lại khiến tôi kiệt sức.
Ở một thời điểm nào đó, câu hỏi bên trong tôi đã thay đổi.
Tôi không còn hỏi “Mình cần sửa điều gì?”
Mà bắt đầu hỏi “Điều này có thực sự phù hợp với mình không?”
Không có khoảnh khắc bừng tỉnh kịch tính.
Nhưng có một sự nhận ra rõ ràng.
Tôi thấy được nơi mình đã đặt nỗ lực sai chỗ.
Những điều tôi đã cố gắng ép cho vừa.
Và những lúc tôi vận hành ngoài điểm phù hợp tự nhiên của mình — mà không hề biết.
Cuộc sống của tôi không thay đổi đột ngột.
Nhưng có một sự lắng lại.
Quyết định trở nên rõ ràng hơn.
Ít phải nghi ngờ bản thân hơn.
Và tiến triển không còn cảm giác như phải gồng lên.
Nếu phải mô tả trải nghiệm này, tôi sẽ không gọi nó là phát triển bản thân.
Đó là sự định vị.
Nó giúp tôi xác định nơi mà cách tôi được “lập trình” đang được sử dụng ở mức tối ưu — không quá ít, không quá nhiều — và nơi thành công bắt đầu mang cảm giác đúng.
Đây không phải là chương trình dành cho những ai tìm kiếm câu trả lời nhanh.
Nó dành cho những người vẫn đang vận hành tốt — nhưng cảm thấy có một sự lệch nhẹ bên trong — và tò mò xem điều gì sẽ thay đổi nếu họ ngừng cố sửa mình và bắt đầu hiểu mình rõ ràng hơn.